Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Quỹ tín thác vàng lớn nhất thế giới ‘xả’ 24,83 tấn vàng

Quỹ tín thác vàng lớn nhất thế giới SPDR Gold Trust đã bán ra tới 24,83 tấn vàng, giảm mức nắm giữ xuống còn 1.259,57 tấn vàng.

Hôm qua (23/8), giá vàng đã có phiên giao dịch tệ hại khi sụt giảm từ vùng đỉnh 1.900 USD/oz xuống tới vùng 1.830 USD/oz, đánh dấu phiên giảm giá mạnh nhất trong 18 tháng qua.
Thị trường chứng khoán bất ngờ hồi phục đã thúc đẩy nhà đầu tư bán mạnh vàng do nhiều người tin rằng giá vàng đã vượt quá giá trị thật.
Cùng với diễn biến giá vàng lao dốc, quỹ tín thác vàng lớn nhất thế giới SPDR Gold Trust đã bán ra tới 24,83 tấn vàng, giảm mức nắm giữ xuống còn 1.259,57 tấn vàng.
Lượng vàng này tương đương 40.496.404,13 ounce, đạt giá trị trên 75,95 tỷ USD.
Trước đó, ngày 22/8, quỹ SPDR Gold Trust cũng đã bán ra 6,3 tấn vàng. Như vậy, trong 2 ngày gần đây, quỹ này đã bán ra 31,13 tấn vàng.
 

Nhật Bản bơm 100 tỷ USD để kiềm chế sự tăng giá đồng Yên


Đây là động thái mới nhất của Nhật Bản khi đồng Yên tăng giá liên tục trong 3 quý, gây tác động tiêu cực đến lĩnh vực xuất khẩu.
100 tỷ USD trái phiếu chính phủ sẽ được phát hành bởi Ngân hàng hợp tác quốc tế Nhật Bản (JBIC), ngân hàng tín dụng xuất khẩu hàng đầu Nhật Bản.
Phiên cuối tuần trước, đồng tiền châu Á đã lên tới mức kỉ lục kể từ sau Thế chiến thứ 2 khi chạm 75,95 Yên/USD và đã tăng giá liên tục từ sau thảm họa động đất hồi tháng 3.

Đến ngày hôm nay, trước thông tin Moody's hạ tín nhiệm trái phiếu Chính phủ Nhật Bản từ Aa2 xuống Aa3, đồng Yên giảm nhẹ so với các đối tác thương mại chính là USD, EUR,.. nhưng vẫn ở mức cao 77,75 Yên/USD và 110,75 Yên/EUR.
 

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011

Nhu cầu vàng của thế giới suy giảm trong quý 2


Nhu cầu vàng toàn cầu đã giảm trong quý 2 năm nay nhưng vẫn được dự báo tăng trong cả năm do thế giới tiếp tục lo ngại về vấn đề nợ nần của Mỹ và châu Âu, hãng tin Reuters dẫn báo cáo do Hội đồng Vàng Thế giới (WGC) công bố ngày 18/8.

Theo báo cáo hàng quý này, tăng trưởng nhu cầu vàng của thế giới vẫn tập trung ở hai thị trường chính là Ấn Độ và Trung Quốc. Trong khi đó, nhu cầu tiền xu vàng, vàng thỏi, vàng nữ trang và cổ phiếu vàng đồng loạt suy giảm ở châu Âu và Mỹ.

Báo cáo cho biết, tổng nhu cầu vàng nói chung của thế giới giảm 17% trong quý 2 so với cùng kỳ năm trước, còn 919,8 tấn. Nhu cầu đầu tư vào vàng suy giảm mạnh trong quý 2, trong khi nhu cầu nữ trang tăng lên.

Giảm mạnh nhất phải nói đến nhu cầu đầu tư vào vàng trong các quỹ tín thác (ETF), với mức giảm 82% còn 51,7 tấn từ mức cao kỷ lục trong năm 2010. Tuy nhiên, các chuyên gia của WGC dự báo, nhu cầu đầu tư vào vàng sẽ tăng cao trong quý 3 năm nay do những bất ổn nợ trong khối Eurozone.

“Chúng ta đều biết là các quỹ ETF vàng đã đạt mức nắm giữ cao kỷ lục trong tháng 7 và tháng 8. Nhu cầu vàng trang sức cũng vẫn mạnh. Ở thời điểm hiện tại, rất khó nhận thấy những yếu tố có tác động bất lợi tới nhu cầu vàng”, ông Marcus Grubb, Giám đốc mảng đầu tư của WGC, nhận định.

Tổng nhu cầu đầu tư vào vàng trong các ETF, tiền xu vàng và vàng thỏi giảm hơn 1/3 trong quý 2 so với cùng kỳ năm ngoái. Trong khi đó, nhu cầu vàng nữ trang toàn cầu trong quý tăng 6%.

Ấn Độ là nước chiếm gần 1/3 nhu cầu vàng nữ trang toàn cầu. Người dân nước này mua 139,8 tấn vàng nữ trang trong quý 2, tăng 17%, một phần được khuyến khích bởi giá vàng giảm trong tháng 5 và 6.  Nhu cầu vàng nữ trang cũng tăng 16% ở Trung Quốc, nhưng lại giảm 14% ở Nhật Bản do ảnh hưởng của thảm họa động đất hồi tháng 3.

Các ngân hàng trung ương tiếp tục mua ròng vàng quý thứ hai liên tục trong quý 2 năm nay, với lượng mua ròng 69,4 tấn. Những ngân hàng trung ương gần đây mua vàng gồm có các ngân hàng trung ương Mexico, Thái Lan, Hàn Quốc và Nga.

Việc các ngân hàng trung ương chuyển từ bán ròng vàng sang mua ròng vàng đã đẩy nguồn cung vàng trên thị trường toàn cầu trong quý giảm 4%, còn 1.058,7 tấn, bất chấp sản lượng vàng khai mỏ tăng 7%.

Giá vàng lập kỷ lục mới, dầu thô sụt giảm trên 7%


Các tin xấu về kinh tế Mỹ đã đẩy giá vàng lập kỷ lục mới, trong khi giá dầu thô đã sụt giảm về dưới 82 USD/thùng.

Giá vàng phiên 18/8 có thời điểm đã lên tới 1.830 USD/oz trước một loạt tin tức hỗ trợ như các báo cáo tệ hại về tình hình kinh tế Mỹ, cũng như sự sụt giảm mạnh của thị trường chứng khoán toàn cầu.

Cụ thể, chỉ số sản xuất khu vực Mid-Atlantic giảm xuống âm 30,7 điểm trong tháng 8, mức thấp nhất kể từ tháng 3/2009. Trong khi đó, doanh số bán nhà đã qua sử dụng giảm 3,5% trong tháng 7 cũng là một tin rất xấu. Chưa hết, lúc đầu giờ giao dịch, Bộ Lao động Mỹ công bố số đơn xin trợ cấp thất nghiệp lần đầu tuần qua tăng 9.000 lên 408.000 đơn, mức cao nhất trong 4 tuần qua.

Cũng theo Bộ Lao động Mỹ, chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tháng 7/2011 của Mỹ tăng 0,5%, cao hơn gấp đôi so với mức dự báo tăng 0,2% của giới phân tích đưa ra trước đó. CPI cơ bản (không bao gồm giá thực phẩm và năng lượng) tăng 0,2%.

Trong khi các chỉ số chứng khoán có thời điểm giảm trên 5% thì giá vàng liên tục tăng một cách vững chắc. Ngưỡng cao nhất trong ngày giao dịch được ghi nhận ở mức 1.830 USD/oz.

Kết thúc phiên giao dịch, giá vàng giao ngay đã tăng 1,9% lên 1.822,3 USD/oz. Giá vàng giao ngay lập đỉnh cao nhất mọi thời đại ngay từ đầu phiên giao dịch ở vùng 1.825,99 USD/oz.

Trong khi đó, giá vàng tương lai giao tháng 12 đã tăng 29,6 USD lên 1.823,4, dù trước đó đã lập kỷ lục ở ngưỡng 1.830 USD/oz.

Tuần trước, giá vàng đã vượt qua ngưỡng 1.800 USD/oz nhưng sau đó đã điều chỉnh trước khi tái lập mốc này trong phiên ngày 18/8.

Trong một diễn biến đáng chú ý khác, giá bạc phiên ngày 18/8 đã tăng 1% lên 40,75 USD/oz.
 

Điểm qua diễn biến giá hàng hóa khác, giá dầu thô đêm qua đã sụt giảm mạnh trước các số liệu kinh tế của Mỹ được công bố đều xấu hơn mong đợi. Việc nhà đầu tư bán đổ bán tháo dầu đã khiến giá mặt hàng này giảm tới gần 6% trong ngày giao dịch, đưa mức giảm kể từ đầu tháng 8 lên tới 14%.

Kết thúc phiên, tại thị trường New York, giá dầu thô ngọt nhẹ giao tháng 10 giảm 5,2 USD (gần 6%) xuống 82,38 USD/thùng. Trong ngày giao dịch, giá dầu có thời điểm giảm xuống mức thấp nhất ở mức 81,15 USD/thùng. Khối lượng giao dịch phiên này tăng tới 22% so với mức trung bình 30 ngày gần đây.

Đến 5h40 theo giờ Việt Nam, giá dầu thô lại giảm tiếp 1,15% giá trị xuống còn 81,43 USD/thùng. Như vậy, giá dầu đến thời điểm này đã giảm trên 7% so với giá đóng cửa phiên 17/8.

Tại London, giá dầu Brent đã giảm 3,61 USD xuống 106,99 USD/thùng, đưa mức giá xuống dưới đường giá trung bình 200 ngày.
 
 
Nhật Bình

Thị trường bất động sản Trung Quốc hạ nhiệt

http://cafef.vcmedia.vn/thumb_w/252/Images/Uploaded/Share/2011/08/18/USdebt1jpg.jpgTháng 7/2011, giá nhà tăng chậm nhất trong 11 tháng. Giá nhà tháng 7/2011 tăng 0,2% so với tháng 6/2011.
Tháng 7/2011, giá nhà tại 14/70 thành phố của Trung Quốc hạ so với tháng trước đó, như vậy các biện pháp kiềm chế thị trường bất động sản tăng nóng đang dần phát huy tác dụng.
Cơ quan thống kê Trung Quốc công bố giá nhà mới tại Bắc Kinh và Thượng Hải cũng như 3 thành phố khác tại Trung Quốc tháng 7/2011 không thay đổi so với tháng 6/2011. Giá nhà mới tại 68/70 thành phố tại Trung Quốc tăng so với cùng kỳ.
Bộ phụ trách bất động sản tại Trung Quốc áp dụng một số quy định mới với các thành phố để hạn chế mua nhà, xét đến việc giá nhà cao và tăng trưởng giao dịch trong 6 tháng đầu tiên.
Vào tháng 7/2011, chính phủ Trung Quốc công bố sẽ hạn chế giá bất động sản nhà ở tại các thành phố nhỏ tăng nóng.
Ông Yu Liang, chủ tịch của China Vanke, công ty bất động sản lớn nhất Trung Quốc, nói: “Có thể chắc chắn một điều rằng chính phủ Trung Quốc đang quyết tâm kiềm chế giá bất động sản tăng.”
Số liệu khác cũng cho thấy thị trường nhà đất nước này có thể đang hạ nhiệt. Tháng 7/2011, giá nhà tăng chậm nhất trong 11 tháng. Giá nhà tháng 7/2011 tăng 0,2% so với tháng 6/2011.

Thất bại lớn của toàn cầu hóa

Toàn cầu hóa cho đến nay chủ yếu khiến túi người giàu thêm phình to và cướp đi việc làm của người nghèo.
Đằng sau sự sụp đổ của niềm tin thị trường ở khu vực đồng tiền chung châu Âu và kinh tế Mỹ chính là sự thất bại của chiến lược và lãnh đạo.
Không nên đổ lỗi cho các cơ quan xếp hạng tín dụng: chính phủ các nước tại châu Âu và Mỹ đã không thể đương đầu với thực tế của thị trường vốn toàn cầu và sự cạnh tranh từ phía châu Á và vì thế họ phải chịu phần trách nhiệm lớn.
Đối với các cuộc khủng hoảng tài chính, các nhà hoạch định chính sách sẽ giải quyết mọi chuyện thành công khi họ đưa ra chính sách táo bạo và đúng hướng cũng như được xây dựng trên cơ sở giá trị xã hội. Sự hợp tác lãnh đạo xuyên châu lục đã thất bại. Chính phủ Mỹ và châu Âu chưa bao giờ hiểu được đúng vấn đề cốt lõi, cụ thể cả hai khu vực này chịu tác động rất nhiều từ toàn cầu hóa.
Việc làm cho nhóm lao động có kỹ năng thấp trong lĩnh vực sản xuất và đầu tư vào các ngành, cho đến nay đã mất khả năng cạnh tranh trên toàn cầu. Việc làm cho người lao động tại Mỹ và châu Âu thập niên 2000 có được chủ yếu do bong bóng bất động sản bùng nổ khi lãi suất ở mức thấp và hoạt động điều tiết quá lỏng lẻo. Bong bóng bất động sản vỡ, số người mất việc tăng cao chóng mặt.
Con đường phục hồi kinh tế có bằng phẳng hay không phụ thuộc không chỉ vào việc liệu bong bóng bất động sản mới có hình thành mà còn chịu ảnh hưởng từ xuất khẩu, đầu tư công vào cơ sở hạ tầng và năng lượng sạch.
Thay vào đó, chính phủ Mỹ và nhiều nước châu Âu cứ loanh quanh giữa các gói kích cầu dành cho người tiêu dùng và chính sách thắt chặt chi tiêu mà chẳng có định hướng rõ ràng nào cho hoạt động đầu tư.
Chính sách kinh tế vĩ mô đã không thể tạo ra việc làm mà còn chưa phù hợp với các giá trị xã hội. Nói một cách rõ ràng hơn: chính sách xã hội tốt không có nghĩa duy trì thâm hụt ngân sách ở mức cao. Nợ công tại châu Âu và Mỹ hiện đã quá cao. Chính sách xã hội tốt đồng nghĩa với sự cân bằng giữa việc giảm dịch vụ xã hội và tăng thuế đối với người giàu.
Cho đến nay, toàn cầu hóa đã tác động không chỉ đến nhữn người lao động thiếu kỹ năng mà còn mang đến cơ hội kiếm tiền cho người giàu. Người giàu có thể đầu tư vào lĩnh vực mới sinh lời cao tại nhóm nước mới nổi.
Trong khi đó, giống như trong tuần này tỷ phú Warren Buffett đã khẳng định, người giàu có thể thuyết phục chính phủ nước họ giảm thuế lợi nhuận nhân danh cạnh tranh thuế toàn cầu.
Các thiên đường thuế đã phát triển nở rộ trên khắp thế giới ngay cả khi các chính trị gia liên tục phàn nàn về nó. Cuối cùng, người nghèo chịu cú sốc đúp, thứ nhất là các yếu tố trên toàn cầu và thứ hai, khả năng găm tiền ở môi trường thuế thấp của người giàu.
Chính sách tài khóa hiện tại trong các nền kinh tế liên Đại Tây Dương cần phải được tính toán dựa trên 3 thực tế.
Thứ nhất, nó phải mở rộng đầu tư vào nguồn vốn nhân lực và hạ tầng.
Thứ hai, cần phải giảm chi tiêu thừa thải, ví dụ chi phí cho các đợt tham chiến tại Iraq, Afghanistan và Yemen.
Thứ ba, cần phải đặt mục tiêu cân bằng ngân sách trong trung hạn, trong đó bao gồm tăng thuế với người có thu nhập cao và lợi nhuận doanh nghiệp hiện đang bị giấu tại các thiên đường thuế.
Đầu tư vào cơ sở hạ tầng sẽ không làm tăng thâm hụt ngân sách nếu dự án đó được tự thu chi riêng. Ngay cả nếu tiền xây dự án đó đến từ tiền vay, dự án cũng sẽ không mang lại các khoản nợ chồng chất nếu nó có nguồn thu trong tương lai.
Hiện nay, việc tính toán ngân sách tại Mỹ không phân biệt rõ ràng giữa dự án nào tự có nguồn tài chính, ví như cầu sẽ có doanh thu từ phí trong tương lai và dự án xây bằng nguồn thu chung.
Giới chính trị gia châu Âu thời gian qua thất bại trong việc công bố chính sách minh bạch. Tại châu Âu, phản ứng chính sách của châu Âu không quan trọng bằng quyết định chính sách của nhóm nước mạnh, thỏa thuận mới nhất giữa Pháp và Đức cho thấy điều đó.
Đã nhiều tháng, số phận của châu Âu đã bị định đoạt bởi các cuộc bầu cử tại Đức và đảng phái tại Phần Lan. Các nhà hoạch định chính sách thuộc Ngân hàng Trung ương châu Âu chia rẽ về quan điểm đến nỗi họ đã lờ đi chức năng cơ bản của mình là bình ổn thị trường. Đồng euro chẳng thể nào tiếp tục tồn tại nếu các tổ chức dành cho châu Âu vẫn tiếp tục hoạt động yếu kém, chậm chạp và chia rẽ như vậy.
Nước Mỹ cũng không khá hơn. Quyền lực của Tổng thống Obama ngày một giảm, ông thường phải chờ xem những người quyền lực Quốc hội Mỹ phản ứng ra sao. Tầm ảnh hưởng của các nhóm lợi ích cũng không hề nhỏ. Nói chung, nước Mỹ không thể giàu có hơn nếu các chính trị gia vẫn phải đi xin tiền để tranh cử.
Khủng hoảng trên thị trường tài chính gần đây và việc kinh tế Mỹ và châu Âu phục hồi chậm chạp phản ánh một số sai lầm nghiêm trọng. Chẳng hề có một chiến lược tăng trưởng nào, chỉ toàn chính trị gia hy vọng người tiêu dùng sẽ đi mua căn nhà họ không cần và cũng chẳng có tiền mà mua.
Đáng buồn, tình hình hiện nay của kinh tế toàn cầu sẽ vẫn tiếp tục cướp đi việc làm của nhiều người và làm cạn kiệt dòng vốn cho đến khi có những nhà lãnh đạo mới mạnh dạn và biết hợp tác với nhau.
Tác giả bài viết là giám đốc viện Earth Institute tại đại học Columbia University – Mỹ.